Vài nét về Hà giang:
Hà Giang ( Mã vùng 84 - 19 )
Diện tích: 7 884 km2 Dân số (2002): 637 700 người Tỉnh lỵ: Thị xã
Hà Giang Các huyện: Đồng Văn, Mèo Vạc, Yên Minh, Quản Bạ, Bắc Mê, Hoàng
Su Phì, Vị Xuyên, Xín Mần, Bắc Quang Dân tộc: Việt (Kinh), Tày, H''''Mông,
Dao, Nùng, Cao Lan, Hoa, Sán Dìu
Hà Giang, mảnh đất địa
đầu cực Bắc của Việt Nam, nơi có những ngọn núi cao lưng trời và nhiều sông
suối. Phía bắc tỉnh Hà Giang giáp Trung Quốc (chiều dài đường biên 274 km),
phía đông giáp tỉnh Cao Bằng, phía tây giáp Yên Bái và Lào Cai, phía nam giáp
tỉnh Tuyên Quang. Địa hình của tỉnh Hà Giang khá phức tạp, có thể chia làm 3
vùng. Vùng cao núi đá phía bắc nằm sát chí tuyến bắc, có độ dốc khá lớn, thung
lũng và sông suối bị chia cắt nhiều. Khí hậu mang nhiều sắc thái ôn đới, chia
làm 2 mùa, mùa mưa và mùa khô. Vùng cao núi đất phía tây thuộc khối núi thượng
nguồn sông Chảy, sườn núi dốc, đèo cao, thung lũng và lòng suối hẹp. Khí hậu
vùng này chia làm 2 mùa, mùa mưa và mùa khô. Vùng thấp trong tỉnh gồm vùng đồi
núi, thung lũng sông Lô và thị xã Hà Giang. Hà Giang có nhiều núi non hùng
vĩ, có đỉnh Tây Côn Lĩnh cao tới 2419 m, có nhiều khu rừng nguyên sinh, rừng có
nhiều gỗ quý, có tới 1000 loại cây dược liệu quý hiếm. Động vật có hổ, công,
trĩ, phượng, tê tê, ... và hàng trăm loại chim thú khác. Hà Giang có cao
nguyên Đồng Văn nên thơ hùng vĩ, có chợ tình Khâu Vai hấp dẫn du khách trong và
ngoài nước
Di tích Hà giang: Đồng văn.
Ðồng Văn là một huyện vùng cao biên giới của Hà Giang. Ðộ cao vùng này
khoảng 1.000 m so với mặt biển, địa hình hầu như chỉ thấy núi đá. Huyện lỵ cách
thị xã Hà Giang 146 km nhưng giao thông rất khó khăn. Huyện có 19 xã thì 9 xã có
đường biên giới với Trung Quốc. Mùa đông nhiệt độ có lúc xuống đến 1oC, nhưng
mùa hè nóng nhất chỉ khoảng 24oC. Bầu trời hầu như quanh năm mưa và mù nên ở đây
người dân có câu: "thấy nhau trong tầm mắt, gặp nhau mất nửa ngày" và "đất không
ba bước bằng, trời không ba ngày nắng". Ðồng Văn có điểm cực Bắc của Việt Nam
tại Lũng Cú. Người ta nói rằng nếu chưa lên Lũng Cú thì coi như chưa đến Ðồng
Văn, bởi Lũng Cú là "nóc nhà của Việt Nam" nơi mà "cúi mặt sát đất, ngẩng mặt
đụng trời".
Ðồng Văn nổi tiếng về trái ngon: đào, mận, lê, táo, hồng... về cây dược liệu
quý: tam thất, thục địa, hồi, quế... Ðồng Văn còn nổi tiếng về phong cảnh như
núi non, hang động, những rừng hoa đủ sắc màu... Chính nơi đây đã tạo cho các
nghệ sỹ nguồn cảm hứng sáng tác nên những tác phẩm hội hoạ, nhiếp ảnh có một
không hai trên thế giới về thiên nhiên: núi rừng, ruộng bậc thang...
Ðến với Ðồng Văn là dịp để thử lòng can đảm của bạn bởi đèo cao vực thẳm,
nhiều khi phải đi bộ. Nhưng đổi lại, bạn được những ngày đắm mình với thiên
nhiên hùng vĩ, sống bên những con người còn nghèo khó nhưng vẫn tràn đầy niềm
vui và hạnh phúc trong cuộc sống. Bạn cũng sẽ được thả hồn trong tiếng khèn,
tiếng sáo. Biết đâu nó sẽ làm bạn phải ngẩn ngơ khi rời chốn xa xôi này.
Theo http://ttvnol.com
|